Blog

  • Hello world!

    Welcome to thienvv.com/. This is your first post. Edit or delete it and start blogging!

  • 20 năm sau..

    Hai mươi năm nữa, tài sản lớn nhất của mình sẽ là gì nhỉ!

    Là gì nhỉ, từ trước tới giờ thật sự chưa bao giờ suy nghĩ một câu trả lời nghiêm túc cho câu hỏi này bởi đơn giản: “Đang đi học mà..”
    Và bây giờ lẽ nào, mình cũng đi lại con đường mà bao nhiêu người đã đi qua: Học hành -> ra trường -> ổn định ở một cơ quan nào đó -> lập gia đình…thật sự chỉ có thể làm được chừng đó thôi hay sao, không còn gì để làm nữa hay sao. Mà nếu cứ theo cái “qui trình” này thì không biết 20 năm nữa, tài sản lớn nhất đời mình, không biết sẽ là cái gì đây. Phải mau mau định hướng mục tiêu cho 20 năm sau thôi. Ít ra thì cái rẻ nhất trong nhà lúc đó phải là cây đàn Piano (^_^)

    Tìm một hướng đi riêng cho bản thân quả thật là khó, đi lại con đường mà bao nhiêu người đã đi chưa hẳn đã là êm ái. Dẫu vẫn biết không có con đường mòn nào là có sẵn, người ta đi nhiều mới thành đường mòn nhưng quan trọng là mình có dám tạo ra một con đường mới để rồi nó thành đường mòn hay không, hoặc ít ra nó cũng là con đường của riêng mình.
    Hiện giờ trước mắt đã có một công việc tạm ổn, nhưng nếu cứ để nó “ổn” hoài thế thì chắc chắn trước sau gì mình cũng sẽ không ổn.
    Mình sẽ phải lên kế hoạch “mở đường” thôi

    Phải cố gắng sống THẬT TỐT.

  • Bận rộn ngày cuối tuần

    Hic mấy tuần rồi không biết thứ 7, chủ nhật là gì, tuần nào cũng phải làm thêm để triển khai chương trình mới…Tuần này cũng vậy, sáng giờ làm việc không căng thẳng lắm nhưng nhiều quá, hơi đuối chút xíu.

    Phùuuuu rốt cuộc cũng xong việc ngày hôm nay.

    “Xin thông báo, bây giờ là 7 giờ tối thứ bảy!”

    Hic, khổ thế đấy, tối nay là tối thứ bảy mà chắc phải nằm nhà “luyện” tivi thôi..”Người ấy” của mình bận rồi, thôi thì lúc khác gặp nhau bù vậy. Có nhớ nhiều hay nhớ ít thì cũng ráng chịu chút xíu thôi, lỡ mà có nhớ quá chắc mua thuốc ngủ uống dzô, đi ngủ sớm cho khỏi nhớ vậy..

  • Tuổi nhỏ, tấm lòng không nhỏ

    Chiều hôm qua, một chiều chủ nhật nhộn nhịp mà êm ả.
    Phố xá tập nập người qua lại, mình cũng chen chúc trong dòng người tập nấp đó. Cả ngày làm việc mệt phờ, đi về đường hẹp, người đông, đúng là căng thẳng. Có lẽ vì thế mà đi trên đường mình cũng chẳng buồn để ý đến xung quanh, miễn đi sao khỏi bị đụng xe hay tai nạn là được. Bỗng giật mình bởi một cậu bé đi trên một chiếc xe đạp mini ngay phía trước mình. Cậu bé thắng gấp xe gần sát vào lề đường. Mình ngỡ là đèn đỏ nên cũng chuẩn bị dừng xe và nhìn sang cậu bé mới biết không phải đèn đỏ, cậu bé dựng xe, chạy đến cạnh đường để dắt một cụ già qua bên kia đường. Thì ra có một cụ già vì đường quá đông vẫn cứ lúng túng không dám qua đường và dường như cậu bé đã nhìn thấy cụ từ xa.

    Tự nhiên lòng mình thấy lạ, hình như lúc đó chả có ai để ý đến việc cậu bé đang làm thì phải, mình cũng chỉ nhìn cậu bé một lát rồi lại tiếp tục đi. Từ đoạn đó về đến nhà bỗng cứ thấy bâng khâng trong người, khi bằng tuổi cậu bé đó liệu mình có thể có một hành động giàu lòng nhân ái vậy không và phải thú thật nếu bây giờ đang chạy xe máy, thấy một cụ già không thể qua đường chưa chắc mình dừng lại và mình tin cũng rất..rất hiếm người dừng lại để có hành động tương tự.
    Thấy ngượng cho bản thân quá.

    Thật vui vì cha mẹ nào có người con như cậu bé đó, không hẳn đó là người tốt hoàn toàn nhưng ít ra đó là người có lòng nhân ái, biết nghĩ, biết lo cho người khác – Một điều mà dường như giữa cuộc sống hối hả, ngày càng hiếm thấy hơn.

    Đây phải chăng là “Sống tốt”.

  • Ngày 08/03..

    Nhớ ….
    Nhìn những vẻ ngậm ngùi trong ánh mắt,
    Của đoàn người chen lấn đứng mua hoa,
    Thương cánh đàn ông trong đó có cả ta
    Đang xớn xác chọn mua quà “kính biếu”.
    Trong phút chốc “mạnh” bỗng thành ra “yếu”
    Chỉ biết phục tùng mà không hiểu tại sao
    Chẳng phân biệt sang hèn sướng khổ thấp cao,
    Đều hỉ hả lao vào cơn vấn nạn.
    Như những con suối khô oằn mình trong mùa cạn,
    Chưa hết tháng 10 nhoằng cái tới tháng 3,
    Nỗi khổ này thượng đế mới sinh ra
    Chắc để thử chúng ta, ôi phái mạnh!!!

    Ta sống mãi trong niềm kiêu hãnh,
    Của ngàn năm lịch sử đứng sau lưng,
    Nơi phái mạnh ta thủa ấy chưa từng:
    Dọn dẹp, thổi cơm, quét nhà, đong gạo.
    Nào đâu sáng thanh bình bên tờ báo,
    Nhâm nhi trà ta dạo chút tin nhanh.
    Đâu những đêm gió mát trăng lành,
    Ta tiên tửu để dành cho họ dọn.
    Đâu những trận cầu khuya ta thức trọn,
    Tụ tập anh em ta cổ vũ hét hò,
    Đâu những hôm ta oai vệ ra trò,
    Chỉ đạo chống tay hô quét này dọn nọ,
    Để đến giờ đây một mình ta lọ mọ,
    Than ôi, thời oanh liệt nay còn đâu…?!?

    Mong ngày xưa trở lại chắc còn lâu,
    Và mãi mãi chẳng thể nào thay đổi,
    Khi phái yếu họ đã thành một khối
    Cũng lập ra hiệp hội, cũng liên đoàn,
    Họ lập ra ngày kỉ niệm liên hoàn
    Hòng bắt những anh hùng phải lao tâm khổ tứ.
    Họ quên hết rằng phái ta trong quá khứ
    Họ luôn phải yêu chiều thách kẹo dám ra oai
    Hỡi Adam ngài có biết chăng ngài?
    Khi quân tử bị chân dài khuất phục,
    Khi dọn dẹp phải cười như hạnh phúc,
    Khi vinh quang là lục cục chảo niêu,
    Hỡi tháng 3 ngày 8 đáng yêu…

    (Nguồn: http://blog.360.yahoo.com/blog-7q8mn8Awda6wUB.UAhO0o6MgXOc-?cq=1&p=6621)

  • Sự thật – Giả dối

    Đang ngồi làm việc, bỗng nhiên gặp lại mấy học trò cũ online, hỏi thăm nhau chút chút và tự nhiên thấy vui vui khi thêm một lần nữa mình lại bắt gặp chính câu nói mình hay nói khi giảng bài lúc đó.

    Mới vừa ra trường, công việc đầu tiên là giáo viên ở một trường Trung học chuyên nghiệp, lúc đầu dạy mấy môn tin học đại cương cho học trò, trong đó có bài nói về số nhị phân và các toán tử logic. Theo lý thuyết thì

    Đúng Sai
    Đúng Đúng Sai
    Sai Sai Sai

    HOẶC
    Đúng Sai
    Đúng Đúng Đúng
    Sai Đúng Sai


    Lúc giảng về “Bảng chân trị” này, để dễ hiểu, mình đã liên tưởng qui tắc này thành một câu (đến giờ nghĩ lại vẫn còn thấy thích, không hiểu sao tự nhiên mình “thông minh” đột xuất vậy nữa):

    “Một nửa sự thật chưa hẳn đã là sự thật
    Nhưng một nửa giả dối đã là giả dối”.

    Mình đã dùng hai câu này để giải thích cho hai bảng giá trị trên và hình như mọi người rất thích thú, mỗi lúc online gặp học trò, thỉnh thoảng lại có người nhắc lại câu này. Và hôm nay lại được nghe lại câu này.

    Nếu “Sự thật” được coi là giá trị “Đúng”, “Giả dối” được coi là giá trị “Sai” thì đối với một sự việc bất kỳ nào, chỉ cần biết nó có chút “Giả dối” thì đã có thể kết luận là “Giả dối” được rồi, nhưng nếu ngược lại, một vấn đề nào đó, mới thấy được một nửa đúng thì cũng đừng vội kết luận là nó đúng.

    Từ ngày “phát minh” ra câu này, có vẻ hình như mình nhìn nhận vấn đề tỉnh táo hơn. Kết luận về vấn đề gì hay về ai đó đều cẩn thận hơn. Và trong cuộc sống, có rất nhiều thứ chỉ là “tương đối” thì càng hạn chế được “Giả dối” thì xác suất là “Sự thật” càng cao. Lúc đó lương tâm của mình cũng nhẹ nhõm hơn vì không phải sống trong cảm giác áy náy hay cắn rứt, những người xung quanh mình cũng thấy dễ chịu hơn hoặc ít ra cũng không phải sống trong tâm trạng bị người khác “lừa dối”…

    Đây có lẽ là “sống thật”….!

  • Định luật Fitts và Office 2007

    Đầu năm, viết một bài blog có “dính” đến chuyên môn chút xíu chứ không cả năm bị “lụt nghề” hì hì (Không phải mê tín đâu à nghe..). Cùng nhau tìm hiểu về Office 2007 chút xíu!

    Cùng với sự ra đời của Hệ điều hành mới (Windows Vista), bộ sản phẩm Office của Microsoft (MS) cũng được rất nhiều người hào hứng mong đợi và quả thật phiên bản lần này đã có nhiều cải tiến đáng kể. Tuy chưa có dịp sử dụng bộ office này nhiều nên chưa biết những tính năng mới hiệu quả đến đâu, nhưng điều đập vào mắt ngay lần đầu sử dụng nó là giao diện phiên bản lần này rất ấn tượng. Nếu là người lần đầu tiên sử dụng sẽ thấy bối rối vì cách bố trí giao diện hoàn toàn giống kiểu giao diện truyền thống của những phiên bản trước đây, nhưng một khi đã quen thì quả thật, quá trình làm việc tiện lợi hơn nhiều. Tình cờ đọc một bài blog, được biết giao diện này được thiết kế không phải theo cảm tính mà nó được các nhà thiết kế của MS thiết kế tuân theo một định luật, đó là định luật Fitts (Xem thêm tại: http://en.wikipedia.org/wiki/Fitts%27_law)

    Cơ bản về định luật Fitts

    Định luật Fitts là mô hình của sự vận động của con người nhằm xác định thời gian cần thiết để di chuyển từ một vị trí đến một khu vực khác. Mặc dù định luật Fitts được sử dụng dể mô tả quá trình trong cả thế giới thực (sử dụng ngón tay) hay trên máy tính (con trỏ), nó thực sự được áp dụng nhiều hơn trong lĩnh vực thiết kế giao diện người dùng cho các phần mềm trên máy tính. Công thức cơ bản của định luật được tính theo khoảng cách đến mục tiêu và kích thước của mục tiêu đó. Công thức thì khá phức tạp, nhưng ý nghĩa của nó lại khá đơn giản (đến hiển nhiên) như Jensen Harris (http://blogs.msdn.com/jensenh/) tóm tắt:

    1. Mục tiêu càng xa thì thời gian để tiếp cận được nó sẽ lâu hơn.
    2. Mục tiêu càng nhỏ thì thời gian để tiếp cận được với nó sẽ lâu hơn.

    Như đã nói, hai nguyên tắc của định luật được áp dụng trên máy tính để miêu tả các tác vụ như trỏ – và – nhấn hay kéo – và – thả.

    Những giới hạn của định luật gốc:
    1. Nó chỉ được áp dụng trong chuyển động một chiều.
    2. Định luật chỉ mô tả các di chuyển thuần túy chứ không tính đến sự hỗ trợ của phần mềm (ví dụ như khả năng tăng tốc độ di chuyển của con trỏ trên màn hình bởi phần mềm)
    3. Định luật chỉ mô tả những di chuyển mà người thực hiện chưa được làm quen nhiều (ví dụ nếu bạn đã dùng một giao diện trong 2 năm và đã quen với nó thì định luật sẽ không áp dụng được nữa)

    Áp dụng định luật trong thiết kế giao diện

    Bài học thứ nhất được rút ra từ định luật là kích thước của các nút bấm hoặc các phần tử tương tác phải đủ lớn để tương xứng với quãng đường cần di chuyển. Như Jensen giải thích, cùng với việc độ phân giải của màn hình ngày càng cao (tức khoảng cách di chuyển chuột trên màn hình cũng sẽ dài ra) thì cách duy nhất thoả mãn định luật Fitts đó là phải tăng kích thước của nút bấm, và những tác vụ được sử dụng nhiều hơn nên được đặt trong các nút bấm to hơn. Trong các phiên bản Office đã ra đời cũng như các phần mềm hiện tại, kích thước của các nút bấm vẫn là không đổi. Tuy nhiên, tăng kích thước của các nút bấm trong một phần mềm nhiều tính năng như Office sẽ chiếm quá nhiều diện tích của màn hình. Ý tưởng “rubbon” được giới thiệu là để giải quyết vấn đề này. Bằng cách chia nhóm, đoán và hiển thị những gì người dùng định làm, các nút bấm sẽ có nhiều không gian hơn để hiển thị

    Bài học thứ 2 là những tác vụ thông thường nên được để càng gần vị trí con trỏ của người dùng càng tốt. Một ví dụ áp dụng bài học này bạn có thể tìm thấy dễ dàng nhất chính là trình đơn nhỏ hiện ra khi bạn nhấn phải chuột (còn vị trí nào gần để đặt các tuỳ chọn thường gặp hơn là ngay tại vị trí bạn nhấn chuột?). Trong Microsoft Office, bài học này còn được sử dụng cho một tính năng thú vị và cực kỳ hữu ích: “Smart Tag” (thẻ thông minh) ở Office 2003 và tính năng “Mini Toolbar”. Trong Office 2007, khi bạn chọn một đoạn văn bản sẽ có một thanh công cụ nhỏ gồm những tính năng định dạng cơ bản thường gặp xuất hiện ngay trên dòng chữ được chọn. Trong trường hợp này, vì các nút bấm hầu như ở ngay cạnh con trỏ chuột nên theo định luật Fitts, kích thước của nút bấm có thể nhỏ mà vẫn dễ tiếp cận.

    Cuối cùng, theo định luật Fitts, trên màn hình có những vị trí đặc biệt mà thời gian bạn cần để tiếp cận những vị trí này luôn là ngắn nhất bất kể con trỏ chuột của bạn đang ở đâu trên màn hình. Những vị trí đó bao gồm 4 cạnh và 4 góc của màn hình. Lý do thật đơn giản: vì 4 cạnh của màn hình là giới hạn cuối cùng mà con trỏ bạn có thể đến được, nếu có ai đó yêu cầu bạn đưa chuột đến 1 trong bốn cạnh của màn hình thì bạn sẽ đơn giản là “phóng tay” đưa chuột về phía đó mà không cần quan tâm đến đường đi của nó hay vị trí mà nó sẽ dừng lại (bởi chỉ có một vị trí duy nhất – là nơi bạn định đến). Ngược lại, sẽ khó khăn và mất thời gian hơn rất nhiều nếu bạn được yêu cầu đưa chuột đến vị trí cách cạnh trái của màn hình 2 pixel. Điều tương tự áp dụng cho 4 góc của màn hình. Đây chính là lý do tại sao thanh tác vụ (“Taskbar”) của Windows được đặt ở dưới cùng màn hình và thanh “Finder” của Mac OS được đặt ở cạnh trên của mành hình (đây đều là những vị trí bạn có thể tiếp cận nhanh nhất). Một ví dụ khác thường được nhắc đến khi nói về ứng dụng này chính là bài học của nút Start trong Windows. Trong các phiên bản Windows 95, 98, 2000 và ME, nút Start được thiết kế cách các cạnh màn hình một pixel. Điều này có nghĩa là nếu bạn muốn di chuyển chuột đến nút Start, bạn sẽ phải để ý di chuyển của con trỏ chuột không được đến tận cùng của góc phải màn hình. Windows XP khắc phục điều này với thiết kế nút Start mở rộng đến góc cuối của màn hình

    Vậy trong Office 2007, nguyên tắc này được áp dụng như thế nào? Một ứng dụng bình thường trong Windows gần như không tận dụng được lợi thế của 4 cạnh hay 4 góc của màn hình. Trừ khi bạn mở rộng cửa sổ ở mức tối đa (diện tích cửa sổ sẽ chiếm toàn bộ màn hình). Từ một nhận xét rằng trong phần lớn thời gian, người sử dụng Office luôn mở cửa sổ ở mức to tối đa (mình thừa nhận điều này – khi gõ văn bản Word, cửa sổ soạn thảo luôn được để to nhất), nhóm thiết kế giao diện Office 2007 đã tranh thủ tận dụng cạnh trên của màn hình. Họ quyết định bỏ thanh tiêu đề của ứng dụng và đặt vào đó thanh truy cập nhanh với các tính năng phổ biến nhất như sao lưu, mở file, in ấn, khôi phục,… (cũng như những tính năng mà bạn muốn).

    Tóm lại, định luật Fitts là một trong những định luật rất thú vị và đáng để tìm hiểu. Và càng thú vị hơn khi ta có thể học cách ứng dụng định luật này trong thiết kế qua một ví dụ trực tiếp. Nếu bạn đang có trong tay bản Microsoft Office 2007 thì hãy cài đặt và thử xem những nguyên tắc rút ra từ định luật này có thật sự áp dụng hay không nhé

    (Nguồn:
    http://en.wikipedia.org/wiki/Fitts%27_law
    http://blogs.msdn.com/jensenh/archive/2006/08/22/711808.aspx)

  • Năm hết tết đến – Mừng xuân Đinh hợi

    Vậy là tết Đinh Hợi cũng đã đến, bao bộn bề lo lâu chuẩn bị cho một cái tết tươm tất cũng phải dừng lại. Những ngày vui chơi, thăm hỏi chúc tết nhau lại bắt đầu..Tết, có người vui, có người buồn nhưng tết vẫn là tết, trẻ con vẫn hớn hở, người lớn vẫn tấp nập qua lại..
    Tạm thời “vắng nhà” 1 tuần..Có ai ghé “nhà mình” thì xin gửi lời chào năm mới, chúc một năm an lành, nhiều điều may, luôn nhiều sức khỏe và ước mơ sẽ không chỉ là mơ ước..
    CHÚC MỪNG NĂM MỚI

  • “NOBODY”

    Privated by vvthien

  • Người nghèo và “con chữ”

    Ngày 10/02/2007 vừa rồi, tham gia với cơ quan làm lễ bàn giao 69 căn nhà tình thương. Mấy ngày lăn lộn với công tác chuẩn bị, nào là cuốc đất, cắt cỏ, dọn vệ sinh xung quanh các dãy nhà rồi khuân vác, vận chuyển hàng hóa, ê ẩm cả người. Thực ra, công việc cũng không có gì là nặng nề nhưng hình như với người ít lao động chân tay thì như thế là quá nhiều..Hic hic, kết quả là sau mấy ngày lao động “cật lực” như thế, bây giờ toàn thân mệt nhừ, đụng chỗ nào cũng thấy đau..
    Sau khi tổng giám đốc đọc diễn văn và công bố bàn giao nhà cho bà con..Tuy quá trình giao nhà không diễn ra đúng như dự kiến nhưng cũng may mọi việc diễn ra suông sẻ..Mình được phân công giao 26/69 căn nhà cho bà con. Chờ bà con nhận xong nhà, kiểm tra các thùng hàng có đầy đủ như danh mục hay không rồi ký nhận. Công việc chỉ có thế nhưng có một điều làm mình thấy chạnh lòng là trong số 26 căn nhà mình bàn giao, có rất nhiều chủ nhà không thể tự ghi dòng chữ “Đã nhận đủ”, ký và ghi rõ họ tên. Lúc đầu không để ý, cứ nhắc người ta ghi và ký nhận nhưng họ lại chần chừ, nói chờ cho một chút..Có lẽ do cả buổi chạy đi chạy lại, mệt mỏi nên không còn tinh ý, đáng ra mình phải để ý thấy điều đó mới đúng. Bỗng nhiên có một người cán bộ phường hỏi “chị có biết chữ không?” lúc đó mình mới giật mình. Với tỉ lệ biết chữ là hơn 95% dân số như một báo cáo nào đó (không nhớ rõ nữa hì hì), mình không nghĩ lại có thể có người không biết chữ ngay trong lòng một thành phố đô thị loại 1 như Đà Nẵng . Lúc trước cứ nghĩ là ở những vùng sâu vùng xa thì mới có những trường hợp như thế nhưng đến lúc đó thì đã không còn nghĩ như vậy nữa.
    Khi được chủ nhà trả lời họ không biết chữ, mình đành ghi giúp người ta rồi nhờ người ta ký tên, hic hic, lại thêm một lần mình ngớ ngẩn. Mà không biết sao hôm đó ngớ ngẩn thế không biết nữa, đã biết người ta không biết chữ mà còn yêu cầu người ta ký nhận..Nhưng cũng may, người ta có thể ghi được họ và tên của mình. Họ và tên của chủ nhà chỉ có 3 từ nhưng phải rất lâu mới xong ghi xong..Cuối cùng cũng hoàn tất thủ tục đúng như yêu cầu.
    Và lần lượt đến các nhà khác để tiếp tục bàn giao. Và rất nhiều tình huống tương tự đã xảy ra..Lần này thì không còn bất ngờ nữa.
    Cầm những tờ giấy biên nhận đó mà tự nhiên thấy buồn..Buồn cho cuộc sống quá đổi khó khăn, buồn cho những người không thể tự tin đón nhận những món quà nhân ái, buồn cho một tương lai của những người phải rất khó khăn mới ghi được tên của mình..Và buồn vì có rất nhiều người trẻ tuổi trong số đó.
    Hoàn thành việc bàn giao nhà, nhìn kỹ lại mới thấy, có rất nhiều trẻ con vui đùa trước hiên nhà, hình như nhiều hơn người lớn thì phải..và tự nhiên lại thấy lo, lo không biết “con chữ” có đến được với các em không!
    Và nhìn kỹ lại mới thấy…Có một ngôi trường phía sau dãy nhà các em vừa ở..
    Tự nhiên lại thấy an tâm!!