Blog

  • Bài hát hay – “Because I’m a Girl”

    “Because I’m a girl” – một bài hát êm dịu, nhẹ nhàng với những giai điệu rất tuyệt. Tuyệt cả phần lời và phần phối khí (ít ra thì với mình nó là vậy).
    Có lẽ rất nhiều người đã nghe bài hát này, và nếu đã từng xem đoạn video clip của bài này (phiên bản Hàn quốc) thì…cũng có cảm giác như mình: cảm động nhưng buồn.
    Kết thúc video clip là một kết thúc lãng mạn trong buồn bã…Chắc vì thế mà làm cho người xem rất xúc động và khiến nhiều người phải suy nghĩ, “Sao không thế này mà lại là thế kia…”, sao chàng trai lại làm thế.
    Vì sao và vì sao…Không có giải pháp nào khác hay hơn sao.

    Link down: http://www.youtube.com/get_video?video_id=ft_AOjtwMpk&eurl=&iurl=http%3A//sjc…

    Dường như không cam chịu một kết cục “không có hậu” như thế, một “phiên bản” khác của video clip này ra đời…Và thật sự, mình thích cái video clip này hơn (^_^)

    Link down: http://www.youtube.com/get_video?video_id=cC5CxucPSfU&eurl=&iurl=http%3A//sjc…

    Bài này cũng đã được dịch ra lời Việt

    Lời việt

    Mình em đêm vắng cô đơn quạnh hiu
    Nhớ về giây phút nồng nàn
    Mình e ấp trao nụ cười
    Và ánh mắt ấy mang đầy nhớ thương

    Rồi cơn giông tố chợt đến với người
    Anh ra di không nói một lời
    Nước mắt em nhạt nhòa, nhưng hơi ấm trong em mãi đây

    Điệp khúc:

    Giờ anh như áng mây trôi ngang
    Nguyện cầu cho gió mang anh về
    Hòa trong tiếng hát ngân nga
    Cùng bầy chim tung tăng với nắng vàng

    Bài tình ca viết riêng cho anh
    Nước mắt em hòa chung tiếng đàn
    Tình em vẫn ấm trong tim dù anh đã trôi dạt phương xa

    Vì anh nước mắt em trôi vào tim
    Anh cô đơn nơi ấy một mình
    Trong bóng đêm mịt mù, tình yêu cháy sáng soi bóng trái tim

    Một làn hơi ấm về trong giấc mơ
    Ngỡ như anh yêu đứng kế bên
    Vòng tay ấm êm ngày nào, mà giờ đây anh yêu đã xa.

    (Lập lại từ Điệp khúc)

    (Nỗi đau, từ lâu em không thể nói hết
    Chúng mình đã từng hạnh phúc bên nhau.
    Giờ đây chỉ còn lại giấc mơ.
    Em đã đắm say trong tình yêu của anh
    Anh nói rằng anh sẽ không bao giờ xa em,
    Dù chỉ một lần khi em cần đến anh.
    Em có thể tha thứ nhưng em không thể quên
    Nỗi đau mà em sẽ gánh chịu em vẫn yêu anh.
    Yêu anh cho đến khi trái tim em tan thành băng giá).

    Em yêu anh nhưng con tim đớn đau
    Vì anh không còn đây nữa rồi
    Nguyện mong thời gian ngừng trôi mãi mãi,
    Để anh yêu luôn bên em suốt đời…

    Lyric

    I just can’t understand the ways
    Of all the men and their mistakes.
    You give them all your heart, and then they rip it all away…
    You told me how much you loved me
    And how our love was meant to be.
    And I believed in you, I thought that you would set me free…

    (chorus)
    You should’ve just told me the truth
    That I wasn’t the girl for you…
    Still I didn’t have a clue
    So my heart depended on you…
    Whoah

    Although I’ll say I hate U now
    Although I’ll shout and curse you out…
    I’ll always have love for you
    Because I am a girl

    (*)
    Been told a man will leave you cold
    Get sick of you and bored…
    I know that it’s no lie
    I gave my all still I just cry
    Never again will I be fooled, to give my all
    When nothing’s true…
    I won’t be played again, but I will fall in love again…

    (chorus)
    You should’ve just told me the truth
    That I wasn’t the girl for you…
    Still I didn’t have a clue
    So my heart depended on you…
    Whoah

    Although I’ll say I hate U now
    Although I’ll shout and curse you out…
    I’ll always have love for you
    Because I am a girl

    I loved u so… now u leave me in the cold
    How could this be, I thought that Ud only love me…
    Into the night, I will pray that you’re alright
    You hurt me so
    I can’t let u go

    (bridge)
    You took advantage of my willingness to do anything for love
    Now I’m the only one in pain… will you please take it all away
    ~ Oh~

    (chorus)
    Never thought born being a girl
    How I can love you and be burned…
    And now I will build a wall, to never get torn again

    Although I’ll say I hate U now
    Although I’ll shout and curse you out…
    I’ll always have love for you
    Because I am a girl

    Although I’ll say I hate U now
    Although I’ll shout and curse you out…
    I’ll always have love for you
    Because I am a girl

  • Cảm xúc ấy..

    Hôm nay mình vui, à không, phải nói là rất vui.
    Hy vọng là niềm vui này không quá ngắn ngủi.
    Một cảm giác khó tả thành lời, không biết gọi tên là gì chỉ biết là nó đang làm cho tâm trạng của mình thật sự khác lạ.
    Lần đầu tiên mình có cảm giác như vậy. Có lẽ cái gì lần đầu tiên cũng ấn tượng và sẽ khó phai. Nếu là lần đầu tiên phải chịu đựng một cảm giác buồn bã thì ai cũng sẽ nhớ rất lâu và sẽ sợ chuyện đó tái diễn, còn nếu là chuyện vui thì đương nhiên là cũng sẽ nhớ rất lâu và làm cho tâm trạng người ta hưng phấn hơn nhiều.
    Mọi người ai cũng luôn có những khoảnh khắc đáng nhớ, những cảm xúc khó tả đến bất ngờ. Có những cảm xúc, đôi lúc mình thậm chí nghĩ là nó không tồn tại hoặc chỉ là thoáng qua với ai đó thôi nhưng hôm nay mình lại được sống trong tâm trạng đầy cảm xúc đó. Điều may mắn đó là một tâm trạng vui chứ không phải một tâm trạng với nhiều lo âu muộn phiền.

  • Ý định – Bộ sưu tập ảnh “Cà phê quán”

    Ở Đà Nẵng cái gì chứ quán nhậu và quán cà phê thì nhiều vô kể, hic đi mệt xỉu. Lâu nay đi uống cà phê cũng nhiều, thấy có nhiều quán cũng đẹp đẹp. Hôm nào đẹp trời, chạy vòng vòng thành phố làm bộ sưu tập ảnh về các quán cà phê này mới được.. Ảnh thì đơn giản rồi, vác cái máy ảnh nhí của đến, chụp một phát là xong nhưng còn phần giới thiệu, mô tả về quán thì hic hic chắc là vất vả đây, phải dô từng quán, ngồi trong đó mới cảm nhận được rồi còn phải ghi chú lại để về viết cho bài bản nữa chớ..Hy vọng là sớm làm nên “cơm cháo”.
    À ai rành quán nào thì cho xin vài thông tin với nhé, có địa chỉ càng tốt…Để mình đỡ tốn tiền đi “thực tế” hì hì

  • Chùm ảnh ngoại cảnh

    Hôm noel 2006 vừa rồi, uống cà phê sáng xong tự nhiên mọi người nổi hứng kéo nhau đi chụp hình. Mình thì khoái chụp hình thế là lên đường, ra bãi biển Phạm Văn Đồng, nhìn ở ngoài bình thường nhưng vào ảnh cũng được được hì hì, rồi ra Bãi Bụt làm thêm vài kiểu nữa, về xem cũng thấy ổn ổn.

    Rong ruổi cả ngày, chụp được cũng khá nhiều, rút ra cũng được nhiều kinh nghiệm chụp ảnh ngoại hì hì

    Hôm nay mới xin phép “người mẫu” của mình nên mới post hình lên, chỉ là vài tấm điển hình để chia xẻ với mọi người, hy vọng sẽ nhận được góp ý chân thành.

    (Kích vào hình để xem)

    vvthien - K?ch chuột để xem k?ch thước th?t vvthien - K?ch chuột để xem k?ch thước th?t vvthien - K?ch chuột để xem k?ch thước th?t vvthien - K?ch chuột để xem k?ch thước th?t
    vvthien - K?ch chuột để xem k?ch thước th?t vvthien - K?ch chuột để xem k?ch thước th?t vvthien - K?ch chuột để xem k?ch thước th?t vvthien - K?ch chuột để xem k?ch thước th?t

  • Xem triển lãm

    Chủ nhật vừa rồi đi xem triển lãm ảnh..Thật ra thì không biết có cái triễn lãm ảnh này. Đang ngồi nhà xem tivi thì anh DunguyenTK gọi điện, hic lúc đó mới biết tin là có triển lãm ảnh, mình thì lại khoái chụp ảnh mà hôm nay lại là chủ nhật nữa nên thế là vù, vác áo ấp leo lên xe chạy đến điểm hẹn..
    Hơ..thêm một niềm vui nữa. Hôm nay lần đầu tiên mình ra mắt nhóm nhiếp ảnh Đà nẵng, thật ra thì biết mọi người lâu rồi, mọi người cũng biết mình nhưng chưa biết mặt..hì hì tại toàn nói chuyện online mà.
    Giấy mời tham dự triển lãm là 16h..15h30 anh em đã đến nơi, thấy sớm quá, chạy qua quán nước bên cạnh ngồi nhâm nhi tách trà tâm sự tiếp, 16h20 chạy qua triển lãm…hic vừa vào cổng, chủ nhân triển lãm vừa đọc xong diễn văn và mời vào xem tranh, thế là lẵng hoa mua đến, để đó chứ chưa trực tiếp trao cho chủ nhân được..hì hì
    Thôi lỡ rồi, anh em cũng đi vào xem triển lãm xem sao..đúng là đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Tác giả (Mỹ lệ), tuổi đời còn rất trẻ nhưng không hiểu sao có những góc nhìn về đời thường rất hay, ảnh chụp xem rất có nội dung, có hồn và chứa chan tình cảm..


    Tin thêm về triển lãm này, mời mọi người xem tại:
    http://www.vnphoto.net/forums/showthread.php?t=8488&page=2&pp=10
    http://www.thanhnien.com.vn/Vanhoa/Mythuat/2007/1/12/177812.tno

    Một ngày đi xem triển lãm, đúng là mở mang được nhiều thứ: cảm nhận trong góc nhìn, cách thể hiện nội dung và cảm xúc của người cầm máy..
    Và đặc biệt được chiêm ngưỡng rất nhiều đồ nghề nhiếp ảnh pro của mấy anh trong nhóm. Lúc đi vội nên quên cầm theo máy ảnh nhưng thú thật là nếu có cầm theo mà thấy bộ đồ nghề đó, hic chắc không dám đem cái máy ảnh nhí của mình ra luôn quá, sợ bị ống kính của người ta đè bẹp ấy mà.

    Nhom nhiep anh DN & Tac gia
    (Nhóm nhiếp ảnh ĐN & Tác giả (mặc áo dài) – Ảnh do anh Định (áo len, bên trái cùng) chụp)

  • Làm thế nào để nhớ tên một người

    Chờ chút. Chúng ta sẽ đề cập đến đó ngay..hì hì
    Bạn ở trong một quầy tạp hóa, đẩy xe hàng đi loanh quanh. Bỗng bạn nghe một tiếng “ầm”, một phụ nữ có đôi mắt xanh to đã bị bạn đụng phải.
    Bạn có cảm giác đã gặp cô ấy ở một cuộc họp hay có lẽ là trong một buổi ăn trưa trao đổi công việc nào đó. Vì thế, bạn thấy cô ấy quen quen. Nhưng tên cô ấy là gì?
    Trước khi bạn kịp nhớ rõ hơn các thông tin về cô ấy, cô ấy mỉm cười và nói, “Chào Joe, anh khỏe không?” Bây giờ bạn thật sự bối rối. Cô ấy biết tên của bạn!!
    Trong suốt những năm tôi (Tom Weber#1) làm chuyên gia luyện trí nhớ, tôi không thể nói với bạn là tôi đã gặp bao nhiêu câu chuyện tương tự như thế này.
    Sự thật là hầu hết mọi người gặp rắc rối trong việt nhớ tên. Điều này là do trí nhớ của chúng ta không được tạo ra để học các tên thông qua các tín hiệu bằng lời. Trí nhớ của chúng ta làm việc thông qua hình ảnh, hành vi và cảm xúc.
    Đây là 6 bước để không bao giờ quên tên nữa:
    1. Tạo thông tin nhận dạng (Facial files)
    Khi lần đầu tiên bạn gặp ai đó, chọn ra một số thứ nổi bất về đặc điểm nhận dạng của họ. Có thể đó là mũi, vầng trán lớn hay môi của họ. Điều quan trọng là khi chọn ra những đặc trưng này bạn tránh chọn đặc điểm tóc hay kính mắt bởi vì tất cả sẽ thay đổi theo thời gian.
    2. Giới thiệu: Ngừng và lắng nghe
    Đừng suy nghĩ bất cứ gì về những gì bạn sắp nói. Thông thường, chúng ta gặp một ai đó và ngay lập tức chuyển vào một cuộc nói chuyện khác. Lần sau bạn gặp một ai đó hãy thử những kỹ thuật sau:
    -Cố gây chú ý
    -Lặp lại tên họ hơn ba lần nhưng đừng quá lạm dụng điều đó.
    3. Gắn tên vào hình ảnh
    Việc chuyển tên thành hình ảnh mà hình ảnh là ngôn ngữ của trí nhớ. Trong trường hợp đó, khi bạn gặp người có tên Banana hãy liên tưởng tới quả chuối.
    Việc gắn hình ảnh vào một cái tên là đơn giản và bởi vì bạn sẽ gặp nhiều người trùng tên, bạn chỉ sẽ cần thêm một vài hình ảnh nữa để liên tưởng là được.
    4. Lấy hình ảnh tượng trưng của tên và dán nó lên phần mặt hoặc phần trên cơ thể của người có tên đó. Điều này sẽ ăn dần vào trí nhớ của bạn.Các mối liên kết này biến hình ảnh thành một hành động mà hành động cũng là ngôn ngữ của trí nhớ. Hãy làm cho hình ảnh trở nên sinh động và thành hành động có thể ghi nhớ.
    5. Liên kết tên thứ nhất và tên thứ hai với nhau
    Khi nào bạn cần nhớ cả hai, hãy dùng các mối liên kết trực quan. Chỉ cần đảm bảo bạn giữ chúng đúng theo thứ tự.
    6. Hồi tưởng
    Bước này phụ thuộc vào việc bạn muốn nhớ tên đó bao lâu. Ban không cần làm điều này với mọi người. Tuy nhiên, nếu bạn muốn nhớ một vài điều trong một vài giai đoạn, hãy hồi tưởng nó trong một giờ, một ngày và một tuần.
    Một điều quan trọng nữa là khi bạn thực hành những kỹ năng mới này, nhớ là cần phải kiên nhẫn.

    (Nguồn ảnh minh họa:
    http://www.open2.net/systems/images/thinking/righ_gra.jpg)

    ===== English version =====

    The ambush. We have all been there. You are in the grocery store, pushing your cart around the corner when WHAM! You run into that woman with the big blue eyes.

    You met her at that local meeting or perhaps some business lunch. Either way, you remember that face. But what is her name?

    Before your mind can get any further than that thought, she smiles and says, “Hi Joe, how are you?” Now you are really trapped. She remembers your name!!

    During my years as a professional memory trainer, I can not tell you how many variations of this story I have heard.

    The truth is most people have trouble remembering names. This is because our memories are not designed to learn names through verbal cues. Our memory works through image, action, and emotion.

    Here are my six steps to never forgetting a name again:

    1. Create facial files
    When you meet a person for the first time, pick out something striking about their facial appearance.
    Perhaps it is their nose, large forehead, or lips. It is important that when picking out these features you stay away from hair (of any kind) or glasses because all of these can change over time.

    2. Introduction: stop and listen
    Do not think about what you are going to say. Too often, we meet someone and immediately transition into another conversation. Next time you meet someone try these techniques:
    Pay attention
    Repeat their name back to them three times. Don’t overdo it.

    3. Turn names into pictures
    This converts the name into an image, which is the language of your memory. For instance when you meet Banana think of a banana (fruit).
    Attaching a picture to a name is simple and because you will run into so many people with the same names, you will need fewer images than you think.

    4. Take the picture and glue the image of the name to the person’s face or upper body
    This will sink it into your memory.
    This links the image to an action, and that is the language of your mind. Make the picture vivid and the action memorable.

    5. Tie the first and second name together
    Use a chain of visualization when you need to remember both. Just make sure you keep them in the correct order.

    6. Review
    This step is dependent on how long you want to remember the name. You do not need to do this with every person. However, if you want to remember something long term, review it in one hour, one day, and one week.
    More than anything, remember to be patient with yourself when you put these new skills to practice.

    Tom Weber is a memory instructor at Freedom Speakers and Trainers, a company that specializes in memory training. Workshops are presented all over the USA. To learn more, visit http://www.deliverfreedom.com, call 888-233-0407, or e-mail: [email protected].

  • Buồn – vui..Khi nào viết hay hơn

    Hôm nay có thời gian nên lướt qua được nhiều blog. Để ý mới thấy, hình như bài đầu tiên của blog nào cũng là tâm trạng buồn. Mà mình thấy cũng đúng, những lúc buồn, dường như con người ta nghĩ sâu sắc hơn nên viết cũng hay hơn. Lúc buồn, con người cũng nhạy cảm với xung quanh nên có lẽ dễ rung động, dễ “xuất khẩu thành thơ” hơn..Và lúc buồn, con người thường có nhu cầu được chia xẻ nên khi đọc các bài viết này cũng cảm giác có điều gì đó gần gũi hơn. Và dường như khi viết ra những gì người ta nghĩ làm cho họ bớt buồn hay sao ấy, không hiểu là vì sao nhưng mình thấy hình như đúng là thế…hì hì.
    Còn theo nghiên cứu thì “Con người sáng tạo hơn khi vui và tập trung hơn khi buồn”(Nguồn: http://vnexpress.net/Vietnam/Khoa-hoc/2006/12/3B9F188B/) nên có lẽ vì thế mà lúc buồn viết blog hay hơn..

    Và bài blog đầu tiên của mình cũng ra đời trong tâm trạng không vui..hì hì

    Bài đầu tiên trên blog của bạn ra đời khi bạn buồn hay vui
    Buồn

    6

    Vui

    0

    Ý kiến khác

    1


    Sign in to vote

  • Triển lãm ảnh

    http://vnphoto.net/gallery.php?u=vinachip

    Đây là nơi triễn lãm các “tác phẩm” nhiếp ảnh “đỉnh cao” của mình, ai thích ngắm tranh thì mời ghé dzô thăm chút xíu nhỉ..Góp ý càng nhiều càng tốt. Lỡ mai này có thất nghiệp, ôm máy ảnh đi “kiếm cơm”..hì hì

  • Solo piano – Mình “ngắm” mình..

    Khoái đi quay phim, chụp ảnh nhưng dạo này thời tiết xấu quá, không “tác nghiệp” được..hifhi thôi ở nhà tự quay mình vậy.
    Đi nghe nhạc cũng nhiều, được xem nhiều người biểu diễn rồi, nhưng đây là lần đầu tiên mình thấy mình “biểu diễn”…Pro quá đi thôi hehehe, ai lỡ coi đoạn này, đừng có xúm tới quýnh tui nghe..

    (\u0110ang quay, c\u00e1i th\u1ebb nh\u1edb full m\u00e0 ch\u1eb3ng bi\u1ebft n\u00ean k\u1ebft th\u00fac h\u01a1i “\u0111\u1ed9t ng\u1ed9t” ch\u00fat x\u00edu h\u00ec h\u00ec…Th\u1ebf m\u1edbi \u0111au tim nh\u1ec9!)

  • Vài điều cần biết khi tập viết

    Vài điều cần biết khi tập viết

    Ngày xưa đi học, hic, ghét nhất là môn văn, mà con trai nhìn chung hình như ai cũng thế thì phải..chỉ thích Toán Lý Hóa..thành ra kỹ năng diễn đạt “dở ơi là dở”, đặc biệt là viết. Giờ đi làm, cần viết cái báo cáo là thấy khó khăn, hì hì

    Từ ngày có cái blog, viết lách vài lần tự nhiên thấy thích văn chương mới chết chứ, nhưng mỗi lần viết cũng chỉ là viết theo cảm hứng, không theo nguyên tắc hay gì cả. Tình cờ tìm được bài viết nói về cách viết sao cho hay, tự nhiên thấy thích thích và nghĩ cũng có lý nên dịch ra…Thật ra thì những hướng dẫn “viết sao cho hay” đã có nhiều rồi, nhưng cái này có lẽ là gần gũi, dễ thực hiện và có lẽ là hiệu quả hơn…

    Mọi người cho ý kiến nhé

    ——————

    VIẾT – MỘT CÁCH NGẮN GỌN
    Paul Graham, Tháng 3 năm 2005

    Cách viết như thế nào cho hay là một yếu tố quan trọng hơn rất nhiều so với những gì mọi người thường nghĩ. Viết không chỉ nhằm truyền đạt ý tưởng mà cọn tạo ra ý tưởng. Nếu bạn viết tồi và không thích viết, bạn sẽ bỏ mất rất nhiều những ý tưởng mà bạn có thể có được từ những thứ bạn viết.

    Làm thế nào để viết hay. Sau đây là một cách:

    1) Khi viết: Viết xuống một bản nháp càng nhanh càng tốt. Đọc và sửa đi sửa lại nhiều lần bản nháp đó. Bỏ mọi thứ không cần thiết. Hãy cố gắng viết theo kiểu trò chuyện.

    2) Tập thói quen “nhăn mặt” khi bạn đọc phải một bài viết dở để bạn có thể nhìn thấy và sữa những lỗi tương tự trong bài viết của bạn. Hãy bắt chước phong cách của nhà văn mà bạn thích.

    3) Nếu bạn không biết bắt đầu từ đâu, kể với một ai đó về chủ đề mà bạn định viết và ghi lại tất cả những gì bạn vừa kể. Thông thường, khoảng 80% ý tưởng của bài luận sẽ nảy sinh trong quá trình bạn viết, và khoảng 50% ý tưởng mà bạn viết xuống ban đầu sẽ bị gạch bỏ. Hãy tự tin khi gạch bỏ các ý.

    4) Nhờ một ai đó mà bạn tin tưởng đọc bài viết của bạn và nhờ người đó chỉ ra những chỗ nào khó hiểu hoặc làm mất hứng thú.

    5) Không nên viết đề cương chi tiết trước khi viết.

    6) Hãy suy nghĩ về chủ đề bạn định viết một vài ngày trước khi viết. Nên luôn mang theo một cuốn vở nhỏ hoặc một mẫu giấy theo người để ghi lại những ý tưởng.

    7) Hãy bắt đầu viết ngay khi bạn nghĩ ra câu đầu tiên. Nếu bạn buộc phải có bài viết trước khi bạn có thể nghĩ ra câu đầu tiên đó, hãy viết xuống câu quan trọng nhất.

    8) Hãy luôn viết về những gì bạn thích.

    9) Đừng cố gắng viết một cách ấn tượng. Đừng ngại thay đổi chủ đề khi bạn nghĩ ra chủ để mới hay hơn để viết.

    10) Sử dụng phần Ghi chú ở cuối trang để nói về những ý tưởng bên ngoài chủ đề. Sử nhiều từ/cụm từ để kết nối các câu.

    11) Đọc to bài viết của bạn để tìm những chỗ bạn đọc thấy khó chịu và những đoạn tạo cảm giác buồn chán.

    12) Cố gắng thông tin một cái gì đó mới và hữu ích cho người đọc.

    13) Hãy dành sẵn một khoảng thời gian rộng rãi để viết.

    14) Khi bạn viết tiếp một bài đã viết nữa chừng, hãy dành thời gian đọc lại nhiều lần những gì bạn đã viết được trước đó. Khi bạn định để lại để sau này viết tiếp, hãy dừng lại ở ý nào mà bạn có thể dễ dàng viết tiếp (có nhiều ý kế tiếp)

    15) Hãy ghi lại tất cả những ý tưởng nảy sinh trong đầu mà bạn muốn viết sau này.

    16) Viết cho đối tượng người đọc là những người không đọc bài viết kỹ càng như bạn, cũng giống như các bài nhạc Pop được sáng tác để nghe “tàm tạm” trên các kênh radio. (?)

    17) Nếu bạn viết một điều gì đó sai, hãy sửa nó ngay lập tức. Hỏi bạn của bạn những ý tưởng bạn thấy tiếc nếu phải bỏ đi và tìm cách “giảm mức độ” những ý tưởng đó xuống.

    18) Cố gắng đưa những thứ bạn viết được lên Internet bởi vì việc có người đọc bài của bạn sẽ khuyến khích bạn viết nhiều hơn, và vì vậy tạo ra nhiều ý tưởng hơn.

    19) Hãy in bản nháp ra để đọc trên giấy thay vì chỉ đọc trên màn hình.

    20) Sử dụng các từ đơn giản, dễ hiểu với mọi người. Hãy học cách phân biệt giữa cách làm người khác ngạc nhiên và lạc đề.

    21) Học cách nhận biết cách để đi đến kết luận cho bài viết, và một khi bạn tìm thấy – sử dụng nó!

     

     

     

    ————- English version ————-

    I think it’s far more important to write well than most people realize. Writing doesn’t just communicate ideas; it generates them. If you’re bad at writing and don’t like to do it, you’ll miss out on most of the ideas writing would have generated.

    As for how to write well, here’s the short version: Write a bad version 1 as fast as you can; rewrite it over and over; cut out everything unnecessary; write in a conversational tone; develop a nose for bad writing, so you can see and fix it in yours; imitate writers you like; if you can’t get started, tell someone what you plan to write about, then write down what you said; expect 80% of the ideas in an essay to happen after you start writing it, and 50% of those you start with to be wrong; be confident enough to cut; have friends you trust read your stuff and tell you which bits are confusing or drag; don’t (always) make detailed outlines; mull ideas over for a few days before writing; carry a small notebook or scrap paper with you; start writing when you think of the first sentence; if a deadline forces you to start before that, just say the most important sentence first; write about stuff you like; don’t try to sound impressive; don’t hesitate to change the topic on the fly; use footnotes to contain digressions; use anaphora to knit sentences together; read your essays out loud to see (a) where you stumble over awkward phrases and (b) which bits are boring (the paragraphs you dread reading); try to tell the reader something new and useful; work in fairly big quanta of time; when you restart, begin by rereading what you have so far; when you finish, leave yourself something easy to start with; accumulate notes for topics you plan to cover at the bottom of the file; don’t feel obliged to cover any of them; write for a reader who won’t read the essay as carefully as you do, just as pop songs are designed to sound ok on crappy car radios; if you say anything mistaken, fix it immediately; ask friends which sentence you’ll regret most; go back and tone down harsh remarks; publish stuff online, because an audience makes you write more, and thus generate more ideas; print out drafts instead of just looking at them on the screen; use simple, germanic words; learn to distinguish surprises from digressions; learn to recognize the approach of an ending, and when one appears, grab it.